Cạnh Dòng Sông
Nhiều đêm thức giấc một mình
Nhìn quanh chỉ bốn bức tường trắng phau
Hiên ngoài từng đợt mưa mau
Đất trời mờ mịt một màu hư không
Bao năm ấp ủ trong lòng
Người đi vẫn nhớ, vẫn mong ngày về
Dẫu là cách trở sơn khê
Mà trong giấc ngủ vẫn mơ quê nhà
Thu tàn rồi lại Đông qua
Thời gian gậm nhấm tuổi già đến mau
Tóc xanh chừ đã đổi màu
Nắng chiều thấp thoáng chân đồi xa xa
Bao năm xa nước, xa nhà
Nhớ thương quê mẹ vẫn là nhớ thương
Nửa đêm chợt tỉnh canh trường
Nhìn quanh chỉ bốn bức tường trắng phau.
Hoài Hương